Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Archive for the ‘Kim tuế đông phong vãn’ Category

Dạo này mất hứng với đam mẽo, manga và lịch sử nên mình chuyển sang đọc tin chính trị thế giới đổi gió. Bắt đầu đọc tin phản động và chơi với các nhà dân chủ từ dăm năm trước và nghỉ chơi cũng được độ 3 năm từ khi nhận ra họ là những kẻ cực đoan và ấu trĩ, nhưng mình vẫn nghĩ môi trường truyền thông phương Tây tương đối đa chiều, khách quan, ít ra hơn hẳn báo chí quốc doanh bị kiểm duyệt của mình. Cho đến gần đây khi bỏ nhiều thời gian để đọc và so sánh, phát hiện ra báo chí phương Tây luôn áp dụng hai bộ tiêu chuẩn khác nhau cho hai nhóm đối tượng làm một việc giống nhau, thì mình mới vỡ mộng hẳn :v

Ví dụ nhé, khi có một đám hồi giáo làm loạn đánh bom cầm súng chống chính phủ đòi ly khai, nếu ở Syria chúng là chiến binh vì tự do và công lý; nếu ở Mẽo và châu Âu chúng là khủng bố; nếu ở Tân Cương chúng là những sắc tộc thấp cổ bé họng bị chính phủ cộng sản tàn ác áp bức bóc lột; nếu ở Nga thì trước chúng là chiến binh vì tự do công lý, sau chúng là khủng bố; nếu ở Philippines, Thái Lan hay ở châu Phi thì méo ai thèm quan tâm, mặc dù bản chất chúng chả khác nhau là mấy. Nếu ở VN… à quên ở VN có Thiên Chúa giáo thay thế chức năng của Hồi giáo rồi, là chiến binh vì tự do công lý đấu tranh chống sự đàn áp của chế độ cộng sản tàn bạo nhé.

(more…)

Read Full Post »

Nói thật, nhiều lúc mình thấy anh hàng xóm số nhọ vãi lái. Một trong những cái nhọ của anh, là các học trò của anh chuyên môn dùng kiến thức anh dạy để chống lại anh.

Anh nghĩ ra chữ viết, truyền lại tri thức qua sách vở. Học trò của anh học chữ của anh, đọc sách của anh, đến khi đủ thuần thục lại dùng binh pháp của anh uýnh lại anh. Anh thua te tua về úp mặt vào tường.

Anh xây dựng mô hình nhà nước hoàn thiện, tiêm nhiễm khái niệm quốc gia vào đầu những bộ lạc hoang dã, biến họ thành những thế lực hùng mạnh để rồi quay lại bắt nạt anh. Tuy mỗi lần như thế anh lại chờ thời cơ rồi đập lại nó, xấn luôn mảnh đất cắm dùi của nó nhập vào sổ đỏ nhà mình, nhưng bản thân anh cũng thiệt hại kha khá khó hồi phục.

Anh tẩy não con dân để con dân mù quáng trung thành với anh, cái gì ấy nhỉ, quân xử thần tử thần bất tử bất trung – để rồi một thằng đệ học được đem biến tấu thành tinh thần samurai trung thành với thiên hoàng đến chết, làm sai sẵn sàng rút dao cái roẹt ra mổ bụng, và dùng cái tinh thần y chang tín đồ đạo Hồi tử vì đạo ấy để rếp anh tơi tả.

Anh phát minh ra la bàn và thuốc súng chỉ để đi loanh quanh trong ao nhà và bắn pháo hoa là chính, thì các học trò xuất sắc của anh bèn dùng nó phát triển pháo binh và ngành hàng hải viễn dương – hai phương tiện vô cùng hữu ích để mò đến đạp cửa nhà anh bắt anh mở ra cho chúng nó ban phát dân chủ. Anh thua vì chính những thứ mình đã dạy ngày xưa.

Còn nữa, lúc nhà anh giàu nhất xóm, đám trẻ xung quanh tha hồ đu rào vào nhà anh ngắm nghía đồ đạc, thấy cái gì hay thì mượn về “học tập” rồi làm cái tương tự, anh rộng rãi chả bao giờ đòi chúng nó tiền bản quyền. Nhưng anh mới tụt hậu ít lâu để tụi kia vượt lên, rồi qua nhà tụi nó “học hỏi” lại đem về áp dụng, tụi kia bèn la oai oái rằng anh ăn cắp. Keo đến thế là cùng.

Vì số anh nhọ éo để đâu cho hết, nên mình không sao ghét anh được dù nhiều lần ảnh khùng lên vả hàng xóm bôm bốp. Tất nhiên tương lai khi số phận anh tươi sáng hơn, mình sẽ xem xét lại vấn đề này =))

Read Full Post »

Thủy Đạm Nguyệt

Tên gốc: Sách mã thiên hạ – Giang Đông song bích truyện (策马天下 – 江东双璧传)

Tác giả: Liễu Cung Lân (柳宮燐)

Dịch: Thanh Du

Nguồn: http://greenleaf1309.livejournal.com
Note: Đây là một manhua rất nổi tiếng trong cộng đồng fan Sách Du, đã được rất nhiều người cosplay lại. Tuy không dán nhãn SA nhưng nó quăng toàn hint lộ liễu làm bất cứ fangirl nào cũng phải quắn quéo. Truyện tổng cộng có 6 chương, nhưng hiện giờ mình mới có bản scan đẹp của chương 1; 5 chương còn lại sẽ cố gắng mè nheo để ss Greanleaf scan nốt, mọi người chờ nhé ^^
.
000

View original post

Read Full Post »

Bảo vệ:

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Read Full Post »

Đệ tam chương: Tâm hoài phả trắc

(lòng dạ khó lường)

“Tiên bạch tràng, ngân ti quyển, miêu nhĩ đóa, tam tiên thiêu mại, tản tử, lại thêm ba cái bánh bao nhân thịt. Tạm thời thế đã, sau sẽ gọi tiếp. Phải rồi, nhớ thêm một bát hà bạo thiện diện, nhân lúc còn nóng mang ngay lên cho ta!” (1) *ăn chùa có khác =))*

Món ăn Lâm An nổi danh thiên hạ, Lục Hòa lâu lại là trà lâu điểm tâm danh tiếng lẫy lừng trong thành. Sáng hôm Trừ tịch, mới sớm tinh mơ đã có ba thực khách tới lâu. Hai vị công tử đi sau còn chưa mở cửa, tiểu cô nương chân hơi có tật đi đầu đã nhanh miệng gọi một đống đồ ăn. Tiểu nhị thoáng chần chừ, lại thấy trong ba người có một thanh y công tử phục sức sang trọng, khí độ bất phàm, lòng cũng yên tâm ít nhiều. Bọn họ có một chủ nhân xài sang như vậy, còn sợ thiếu tiền trả hay sao? Lập tức hoan hỉ đáp lời “Dạ”.

Có lẽ không cần nói thêm, ba người này đương nhiên chính là ba huynh muội Tạ Khiếu Phong mới kết bái chưa lâu.

(more…)

Read Full Post »

            Đệ nhị chương: Kết nghĩa kim lan

Tạ Khiếu Phong thấy quý công tử khóe môi ứa máu thì động lòng hiệp nghĩa, không nghĩ ngợi nhiều, đề khí nhảy lên thuyền hoa che trước mặt hắn. Khinh công của hắn siêu phàm tuyệt luân, khiến cho quý công tử lẫn hắc y nhân đều giật mình kinh ngạc.

Chỉ nghe hắn cao giọng với hắc y nhân: “Vị công tử này thân mang thương tích, ngươi thừa cơ người ta gặp nạn mà ra tay, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân! Hãy để Tạ mỗ lĩnh giáo công phu của ngươi!”

Hắc y nhân ngẩn người, nhìn hắn chằm chằm hồi lâu, cười nói: “Ai da, không ngờ thời nay còn có kẻ gặp chuyện bất bình thì rút đao tương trợ, đúng là ng. . . . . . không, hiệp sĩ. . . . . .” Hắn vốn định nói ngu ngốc, may mà rút lại kịp thời.

Tạ Khiếu Phong trừng mắt nhìn hắn, không hề có ý thoái nhượng.

(more…)

Read Full Post »

            Đệ nhất chương: Bên bờ Tây Hồ

Lâm An xưa có tên là Tiền Đường, lịch sử lâu đời, phong cảnh tươi đẹp. Về sau khi Tùy Văn Đế diệt nhà Trần (*) mới bỏ quận Tiền Đường, đổi thành Hàng Châu. Năm Khai Hoàng (**) thứ mười một, Việt quốc công Dương Tố chỉ huy dân phu ở núi Phượng Hoàng đắp thành Hàng Châu chu vi ba mươi dặm. Sau đó Tùy Dượng Đế lại đào kênh ở Giang Nam, nối liền Kinh Khẩu (***) với Hàng Châu, dài hơn tám trăm dặm. Có con đường thủy thông thương thuận lợi, từ triều nhà Đường trở về sau, thành Hàng Châu bắt đầu phồn vinh.

(*) Tùy Văn Đế tên thật Dương Kiên, là hoàng đế sáng lập nên nhà Tùy. Nhà Trần tức Nam Trần (557-589), một trong các triều đại trong thời kì Nam Bắc Triều, nằm trên đất của Đông Ngô thời Tam Quốc trước đó.

(**) Khai Hoàng: niên hiệu của Tùy Văn Đế từ 581-600

(***) Kinh Khẩu là tên gọi của quận Đan Dương, aka Kiến Nghiệp aka Nam Kinh… Khi Tôn Quyền đóng đô ở đây đã đổi tên huyện Mạt Lăng thành Kiến Nghiệp đồng thời có tên khác là Kinh Khẩu.

Vào thời Ngũ Đại, đế vương Ngô Việt từng đóng đô ở Hàng Châu. Tới thời Bắc Tống, Hàng Châu đã được xưng tụng là “Đông Nam đệ nhất châu”, thương nhân tụ hội, náo nhiệt phồn hoa, đương thời không nơi nào khác sánh bằng. Năm Kiến Viêm thứ ba đời Nam Tống, Cao Tông nam du tới Hàng Châu, thăng Hàng Châu thành phủ Lâm An. Năm Thiệu Hưng thứ tám, Lâm An chính thức trở thành đế đô của Nam Tống.

(*) Kiến Viêm: Niên hiệu của Tống Cao Tông từ 1127-1130; Kiếm Viêm thứ ba tức 1129. Thiệu Hưng là niên hiệu nối tiếp cũng của Tống Cao Tông, kéo dài từ 1131-1162; Thiệu Hưng thứ tám tức năm 1138.

Sau khi triều Tống chạy về phương Nam, quân thần không có chí tiến thủ, an phận ở một góc, trong hai mươi năm chỉ lo tu bổ xây dựng cung điện chùa miếu. Ngoại trừ nội thành chu vi chín dặm, ven bờ Tây Hồ lại hình thành một khu ăn chơi. Đám đại quan quý nhân thi nhau hưởng thụ cuộc sống xa hoa lãng phí, ở trong lầu son gác tía, đêm đêm tiếng nhạc dập dìu, quả nhiên là “Nhất sắc lâu đài tam thập lý, bất tri hà xứ mịch Cô Sơn ”

(more…)

Read Full Post »

Older Posts »

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 194 other followers